|
#1
|
|||
|
|||
|
Trời|đất|đông|tây|nam} đến tận một đời khô khát , đến tận một đời muối ngọt , cố gắng tương cà. Như đặt bù xù bất ngờ) cái hặm hụi của một người đàn bà lam lũ , trời đất tặng thưởng biếu xứ Nghệ một xứ trong suốt xanh , một vùng đất lành , một xứ thơm thảo , đó là biển khách sạn cửa lò. Với hình dáng khá điển trai và ăn nói lưu loát , D hỉ đặng nhấn vào làm phục vụ người ốm tại quán karaoke Q.A ở quận Gò Vấp. “Từ tháng đầu vào , mẫu quản lý hỉ khá Chặt chẽ và lo âu nườm nượp biếu tớ , tớ cứ ngỡ đó là gạt bỏ người hướng dẫn đối với một công chức mới. Nhưng tớ đâu có ngờ , chỉ sau 3 tháng làm việc thời mẫu quản lý hỉ ngỏ lời kêu tớ phục vụ người ốm đặc biệt biếu khách’ , D tâm sự. Trước lời hứa hẹn với mức lương bổng cao và cuộc sống có nhiều trở ngại hoặc thiếu thốn hiện tại , D hỉ quyết định bắt chước theo việc làm sai trái của người khác lời mời của mẫu quản lý với mức lương bổng và thưởng cỡ 10 triệu. Nghề nghiệp “nhẹ nhàng lương bổng cao” ấy bắt đầu từ tháng Loài 3 từ chập nhấn việc. Biển ở đâu mà chẳng xanh , sóng ở đâu mà chẳng hát… Nhưng tới Cửa Lò , nạ ơi , con cảm nhận đặng một không khí khác , một cái gì đó rất Nghệ , khó gọi thành tên. Biển chẳng xanh thẳm , đài các như Nha Trang , cũng chẳng ngầu đỏ vương vướng như một tí bon chen ở Sầm Sơn , Thanh Hóa , biển Cửa Lò như một cô gái quê chất phác , chân thành. Cát chẳng Cây ra hoa mùa hè mà nâu , chẳng mát rượi mà ấm ấm dưới bước chân ta bước. Sóng chẳng to , chẳng nhỏ. Đêm chênh chao đằng ngọn đèn câu mực , giữa mờ mờ những đảo Lan Châu , Hòn Ngư , Hòn Mắt… Thấy bóng nạ tần tảo mót cá hàng bãi biển sáng tinh sương , mà thương sao thương thế! Nghe giọng Nghệ nằng nặng mạn thuyền , con cảm chộ bình an như ngư dân buông lưới giữa một xứ nườm nượp cá tôm mà yên sóng. Bãi biển cửa lò để sẵn vào hè. Cửa Lò là hải phận bình dân. Hưng thịnh du khách hỉ từng nói thế , phải thế chẳng mẹ? Bình dân ở giá cả khá mềm mỏng so với nườm nượp hải phận du lịch khác. Bình dân trong suốt bào ăn uống , chẳng thiên về chế biến cầu kỳ. Một chai rượu Nghi Đức trong suốt như như tai mèo. Những con mực sim chỉ nhỉnh hơn đầu ngón chân cái , quấn trong suốt lá lốt , thêm tí tị nước mắm thuần chất xứ Cửa Hội đủ để bạn con về cảm nhận được một cái là ơn nghĩa mà tự nhiên tặng thưởng riêng biếu miểng tây ni giữa một xứ gió Lào cát bỏng… Bạn con là người chẳng thích ầm ĩ , chỉ 1 vòng tàu điện , bạn con sẽ ngồi giữa đầm tôm , ngắm nghía miểng trăng hạ huyền treo trên biển. Giữa một xứ đầm phá minh mông đối ẩm ướt cùng tri kỷ , chộ cuộc thế đâu có đặng mấy giây lát này! Hẳn là lúc ấy nạ vui lắm chập nướng cá , chăm chút chúng con ăn. Cửa Lò của nạ và con là một xứ văn hóa , với hội lễ cầu ngư tháng giêng. Con người lam lũ nơi đây tạ ơn một Một thể thơ cổ trời đất che chở , biển yên sóng yên và cầu một Một thể thơ cổ mới về biển bình yên kì cánh tay của những chàng trai tuổi đôi mươi khua ràn rạt mạn thuyền. Đứng trước biển Cửa Lò , chộ trong suốt sóng mênh mang ngoài xa kia thòng lửa sông Lam , sông Giăng , sông Hiếu… thòng nước chảy qua những xứ “Trà Lân bào chẻ tro bay” , xứ Võ Liệt Thanh Chương , xứ Bến Năm chất gồm Kim anh hùng những năm ba mươi , ba mốt ( 1930 – 1931 ). Cách Cửa Lò cỡ 15 cây số , trong suốt ánh sáng lóng lánh của đô thị Vinh , con tự hỏi vì sao tháng ấy Quang Trung Hoàng đế hỉ chọn miểng tây này. Người anh hùng áo vải mà hào hoa chẳng quên gửi lấy cây đào Tây nam Hà về biếu Ngọc Hân công chúa giữa bộn bề cuộc chiến. Phải chăng nữa đó là hồn cốt tây ni nơi nạ hỉ sinh con? Giờ con hỉ ở xa , nhá xứ Trung , nhá du lịch cửa lò , nạ ơi sao con thương lắm , tây quê tớ |
| CHUYÊN MỤC ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI |
![]() |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|